Blogger Nông Bích Vân

Email vanntb@fpt.com.vn

Learning Executive

FPT Leadership Institute

  • Most Read
  • Most Commented

Categories

Archives

Anh Bình chia sẻ về tình yêu

05:26 PM Monday July 21,2008
Posted by Nông Bích Vân Under Sharing , Connected 1-1 | Commments (12)
  • Print
Là một phần trong buổi Connected 1-1 giữa anh BìnhTG với Dương NTT2 và Nhàn NT.
Được tiếng là nhân viên FHR, nhưng không phải là người trực tiếp làm C1-1 nên tôi cũng không hiểu chương trình hay dở cụ thể ra sao. Nghe qua em Hằng ĐTM thì nhân vật vừa C1-1 với anh Bình vào tuần trước là Dương NTT2 (FCC). Cô nàng này là bạn học cùng đại học của tôi. Vậy là, hôm thứ 2 túm được cô nàng trong giờ ăn trưa trên tầng 15, chat khoảng 20 phút, có được một cái nhìn về C1-1. 

Có “cơ duyên”: Số của bạn Dương này khá “xuân”, hôm đó đang gần đến trưa, chưa biết ăn gì thì có cô bạn là NhànNT bên FOX rủ đi ăn. Tưởng cũng như mọi ngày, ok liền, nào ngờ đến 12h trưa mới biết là đi gặp anh Bình. Nàng ta cũng khá là lúng túng. Gặp sếp tổng cơ mà, vậy mà chẳng biết tí gì để chuẩn bị, đâm ra cũng thấy ngại ngại. Nhưng trót đồng ý rồi chả lẽ lại thôi. Vậy là 12h trưa, hai cô gái trẻ làm về truyền thông có buổi C1-2 với anh Bình tại phòng làm việc của anh.

Nói rất nhiều: Tuy là tình cờ, nhưng chắc vì có cơ duyên, nên đây lại là một buổi nói chuyện rất dài. (Nói gì thì nói, con gái cũng có lắm chuyện để nói) Từ 12h đến gần 3h chiều – gần 3 tiếng . Đây hình như là buổi nói chuyện dài nhất trong chương trình C1-1. Chủ đề hết sức đa dạng, từ thương hiệu (vì 2 cô này đều làm bộ phận truyền thông), quản lý, C20 đến chuyện chồng con. “Không ngờ anh Bình lại có thể dành nhiều thời gian cho mình thế” – cô nàng hí hửng.

3 tiếng đồng hồ thu lại được nhiều điều hay. Đang C20, ai cũng có nhiều lo lắng. Nhất là những người làm quản lý như Nhàn NT - có một số nhân viên phía dưới phải chăm nom, thì có rất nhiều điều để nói, tâm sự, giãi bày, và cũng tranh thủ cơ hội xin anh Bình lời khuyên để giữ nhân viên trong thời gian này. Trong con mắt của nhà lãnh đạo đã trải qua nhiều khó khăn, vấn đề có vẻ đơn giản hơn. Anh Bình đưa ra nhiều ví dụ về những  giai đoạn khó khăn của FPT đã qua, khi ấy cũng có người đi, người ở, cũng trăn trở đau đầu về chuyện giữ người. Nhưng theo anh, đó là những mất mát buộc phải chấp nhận. Vấn đề là phải giữ tinh thần. “Cơ hội chỉ đến với những người bền gan vững chí” – câu nói khiến Dương rất ấn tượng. Theo anh Bình, thực tế cho tới nay, những người đã ở lại cùng FPT, đương đầu với những khó khăn thuở đó, đều đã thành công. So với những người “dứt áo ra đi”, lại có phần nhỉnh hơn.

Chuyện công việc một hồi, lại xoay ra đời tư. Xui xẻo thế nào, cả 2 cô này đều chưa có người yêu. Vì bận việc, vì “kén chọn”, hay vì chưa tìm được ý trung nhân, dù là vì lý do gì thì anh Bình cũng rất áy náy. Bởi vì trước đây FPT có Koala, xe duyên cho cũng kha khá người FPT mải mê công việc, không có thời gian tìm người yêu, nhưng giờ hoạt động đang xuống. Anh Bình nói khi nào qua giai đoạn khó khăn thì phải kéo lên để giải quyết chuyện người độc thân ở FPT đang ngày càng nhiều. Tuy nhiên, đề chờ được tới lúc đó, tốt nhất nên tự thân vận động, và tóm lại là càng nhanh càng tốt. Cái tuổi nó đuổi xuân đi, “mỗi ngày trôi qua, chiếc áo lại bớt đẹp đi một ít” – bạn Dương rất nhớ câu này của anh Bình. Không biết có vì câu nói này mà đẩy nhanh tiến độ lên không?

Ba tiếng đồng hồ trôi qua khá nhanh. Tôi hỏi Dương, tóm lại ấn tượng về buổi gặp là gì. “Ấn tượng nhất là dù là sếp tổng, nhưng anh ấy dành hẳn hơn nửa tiếng để nghe bọn mình nói chuyện về tình cảm, cuộc sống riêng tư.” Dương (trông có vẻ khá bồi hồi) trả lời. Với chị em, thì như vậy là quá ổn rồi.

  
Share your comment
I agree with all Terms of Use *
Comments
Duy Phương at 21/07/2008 09:17 PM
Em được biết là anh ấy có thể nói đủ thứ chuyện, không cần biết tới thời gian
Phan Phương Đạt at 22/07/2008 06:53 AM
Bài viết tốt lắm. Bravo Vân.

Anh cũng đã trải qua đợt giảm NS của FSOFT năm 2000-2001. Đó là kinh nghiệm đầu khổ sở và giá trị của anh.

Nổ at 22/07/2008 03:15 PM
[quote]
Phan Phương Đạt at 21/7/2008 11:53:00 PM
Bài viết tốt lắm. Bravo Vân.


Anh cũng đã trải qua đợt giảm NS của FSOFT năm 2000-2001. Đó là kinh nghiệm đầu khổ sở và giá trị của anh.




[/quote]

Thế thì bác ĐạtPP làm bài chia sẻ chứ nhỉ.
ThuyPT at 23/07/2008 05:33 PM
FPTS cũng vừa trải que đợt cắt giảm nhân sự, em cũng đồng tình với anh Đạt rằng đó là kinh nghiệm giá trị và cũng cho mình nhiều trạng thái cảm xúc nhất.
Bùi Đoàn Chung at 24/07/2008 10:53 PM
Cắt giảm nhân sự cũng hay nhưng mấy ai nghĩ đến chuyện giữ người tại FPT chưa nhỉ? Nhiều người sẽ "tháo chạy" hàng loạt mà bỏ "của" chạy lấy "người" nếu không biết giữ đấy!
pam at 25/07/2008 12:03 AM
Càng ngày càng nhiều người xúi giục bỏ của chạy lấy người.
Phan Phương Đạt at 25/07/2008 12:45 AM
Muốn giữ thì cần biết nguyên nhân tại sao người ta muốn "tháo chạy", k0 thì chẳng giữ được. Bạn Chung có thể chỉ giáo k0? Tnx.
Bùi Đoàn Chung at 25/07/2008 06:38 PM

Em không dám chỉ giáo đâu anh ạ. Em chỉ đạt mình vào hoàn cảnh của người khác để hiểu người khác thôi anh ạ.

Đó là hãy cho em niềm tin, niềm hi vọng. Mất đi niềm tin, hi vọng ở FPT em chắc chắn sẽ đi. Vì niềm tin và niềm hi vọng đó còn lớn hơn "tiền" nhiều anh ạ.

Anh muốn biết niềm hi vọng, niềm tin của em ở FPT là gì ư? Hay nói đúng hơn là tại sao em lại làm ở FPT? Em sẽ không nói cho anh biết đâu. Vì sao ư? Vì nói ra sẽ thay đổi được gì và vì anh chưa là bạn của em, anh chưa là chỗ dựa cho em thì làm sao em tin tưởng anh để có thể nói ra những tâm tư, tình cảm sâu kín của mình được hả anh? Chỉ có bạn bè mới hiểu nhau và tâm sự với nhau thôi.

Còn ở FPT hiện tại, muốn giữ người rất đơn giản: "tiền" và "tình" mà thôi thưa anh? Nhưng có vẻ như "tiền" đang thắng thế anh ạ.




13507809
readers